lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Sáng hôm ấy, một sáng mùa thu rất đẹp của ngày 19-10. Trên đường phố Đại Cồ Việt đến ngã tư phố Huế, xe cộ đi lại nhộn nhịp. Một thanh niên chạy chiếc xe Dream mang biển số 33L6 3649. Anh ăn mặc lịch sự, miệng đeo khẩu trang cẩn thận. Đang chạy xe, bất chợt anh ta kéo chiếc khẩu trang xuống và phun một bãi nước bọt, rồi lại kéo khẩu trang lên. Nhiều người đi sau không tránh kịp. ừ, thì chuyện khạc nhổ trên đường xưa nay là chuyện bình thường, có chi mà bận lòng. Đành là thế, nhưng trong trường hợp này vẫn thấy có gì đó ấm ức, bất công, buộc ta phải nhớ và ngẫm nghĩ.
Ở ngã tư Chùa Bộc - Tây Sơn hay ở ngã tư Nguyễn Thái Học- Lê Duẩn, có thể rẽ phải khi đèn đỏ. Nhưng chẳng mấy khi có thể rẽ được vì xe đi thẳng luôn tiến lên và dừng bít cả lối đi. Luôn luôn là vậy, chỉ trừ khi đường thoáng. Tại sao vậy? Tại sao chúng ta không nghĩ đến người khác? Tại sao chúng ta cứ tranh sống như lên cơn sốt mà không hề nghĩ đến phần người khác? Phải chăng động từ trong tiếng Việt không chia ngôi nên chúng ta quên ngoài ta ở ngôi thứ nhất số ít còn có chúng ta, còn có họ, còn cô ấy, còn anh ấy, còn nó…
Trong sinh hoạt đội ngũ từ thời còn quàng khăn đỏ, chúng ta vẫn thấy rằng khi xếp hàng một là chuẩn bị di chuyển, hành tiến. Khi xếp hàng ngang là chuẩn bị cho sinh hoạt, có đối thoại- hoặc là trao đổi thông tin hoặc phổ biến thể lệ một trò chơi gì đó…Xếp hàng ngang mang dáng dấp "thời bình", kiểu giao lưu hội nhập. Ngoài ta còn có bạn bên trái, có bạn bên phải, có người đối diện, có đủ các ngôi. Phải chăng chúng ta đôi khi đã quá quen với đời sống thời chiến, tìm sự sống sót giữa hòn tên mũi đạn để rồi tiếp tục tìm lẽ tồn tại cho cá nhân mà quên đi người khác? Hay lối sống tiểu nông tuỳ tiện đã không hề biết rằng sống văn hoá nghĩa là ở đâu mà ta xuất hiện thì ở đó những người xung quanh cảm thấy dễ chịu!
Sau mười ngày công tác nước ngoài trở về, thông tin đầu tiên thật choáng váng. Giải nhất Trí tuệ Việt Nam 2003 gần như "đạo" phần mềm của người khác. Tác giả đã lên tiếng xin lỗi. Một thông tin làm người ta nóng bừng trên đầu và tê tái trong tim. Mới đây thôi, trong Hội đồng bình chọn Mười gương mặt thanh niên Việt Nam tiêu biểu, tôi đã bỏ phiếu cho anh. Thủ tướng Chính phủ đã trao phần thưởng cho anh. Anh Nguyễn Công Kha ơi! Anh có xin lỗi họ không? Và sau anh là Vương Vũ Thắng, với chằng chịt những lối đi ngầm, sẽ xin lỗi ai đây? Chúng ta có thể buồn và lo về vụ dầu khí, về vụ sân vận động Mỹ Đình, về lòng hồ Trị An, nhưng khó có nỗi thất vọng nào hơn vụ Trí tuệ Việt Nam. Bởi các anh là tuổi trẻ, bởi ngành các anh là ngành mũi nhọn của đời sống hiện đại, là nền tảng mở ra một nền kinh tế mới đầy hy vọng- kinh tế tri thức! Có 3 lãnh địa mà tuổi trẻ không dễ bị gạt bên lề, đó là sân bóng đá, là quản trị kinh doanh, là công nghệ thông tin. Ở đó, tuổi trẻ đường hoàng sống bằng tài năng và nỗ lực cá nhân, không cần quyền lực nâng đỡ, không cần quá khứ làm biển hiệu quây che cho hiện tại. Vậy mà…Còn nỗi thất vọng nào lớn hơn thế! Đạo văn, đạo luận án, đạo nhạc, đạo phần mềm, còn gì nữa? Phải một lần chịu đau để phẫu thuật cho triệt để con virus "đạo" tặc này.
Vậy là, cuối cùng, ta vẫn nhắm mắt coi như không hề có ai. Vậy là động từ vẫn chưa thèm chia ngôi. Vậy là tư duy của thời hội nhập, của thế giới rộng lớn, minh bạch, đường hoàng, tư duy của thời sống giữa nhân loại, sống với…vẫn chưa tới. Ai? Thế hệ nào? Và bao giờ mới có thể đặt niềm tin vào họ?
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét